Main menu

Subscribe to NGUYEN TIEN SI RSS

Anh Chi yêu dấu

Submitted by mrsinguyen on Fri, 27/05/2016 - 20:10

Ngồi xuống đây với anh, bé yêu dấu, trên thảm cỏ ngày nào còn xanh kỷ niệm. Hôm qua anh còn mơ thấy bé. Bé trở về thênh thang trong gió, trong môi cười, trong mắt thơ ngây thuở chúng ta còn tung tăng chân chim. Anh trở dậy sau cơn sốt ngắn và thấy miệng mình ngọt ngào như ngậm đầy mật. Anh tỉnh dậy sau cơn mê dài của đời.

Bài học thứ năm

Submitted by mrsinguyen on Sat, 14/11/2015 - 17:05

Con mèo dí súng vào đầu con chuột rồi hỏi:

  • 1+1 bằng mấy?
  • Dạ! Bằng 2 ạ!
  • "Pằng", con mèo thổi khói súng: Mày đã biết quá nhiều.

Vẫn câu hỏi đó, con chuột thứ 2 suy nghĩ rồi run rẩy trả lời:

  • Dạ! Em không biết ạ!
  • "Pằng", con mèo lại thổi khói: Loại dốt nát như mày không nên sống.

Đến con chuột thứ 3, mèo vẫn hỏi lại câu hỏi đó. Con này suy nghĩ rồi trả lời:

Bài học thứ tư

Submitted by mrsinguyen on Wed, 10/06/2015 - 12:41

Hai người ngồi cãi nhau:

  • 1 người nói: 4x4=16
  • 1 người nói: 4x4=17

Hai người cãi nhau ko ai chịu ai, bèn lên quan xử, sau khi nghe câu chuyện, quan phán:

  • Thằng 4x4=17 được về, thằng 4x4=16 lôi ra đánh 50 gậy.

Sau khi bị đánh đủ 50 gậy, tên này vẫn ấm ức vào trình quan:

“Thưa quan, sao con trả lời đúng mà lại bị đánh?”

“Mày biết đó là đúng mà còn đi cãi với thằng ngu làm gì, đó là chân lý rồi, cái tội của mày là đi tốn thời gian vào đứa khác, đã ngu mà còn cố chấp, nên bị đánh là phải.

Working from home

Submitted by mrsinguyen on Wed, 25/02/2015 - 11:20

Sáng cafe

Submitted by mrsinguyen on Fri, 26/12/2014 - 08:35
Tags: 

Vô đề

Submitted by mrsinguyen on Sun, 16/11/2014 - 22:12

"Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những tháng năm ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người." - Trích thư Lưu Quang Vũ gửi Xuân Quỳnh.

Tâm sự của người đàn ông có vợ

Submitted by mrsinguyen on Sat, 05/04/2014 - 08:57

Đây là bức thư của một người đàn ông gửi cho bạn thân sắp lấy vợ.

Ngày đen tối, tháng bức bối, năm le lói

Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông. (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Yếu tố Giới hạn

Submitted by mrsinguyen on Sat, 29/03/2014 - 17:35

Có lần ngồi nhậu với anh bạn Vũ Nguyên Thành, tôi đã hợm hĩnh hỏi: “Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?”. Tôi nghĩ đây cũng là câu hỏi thường trực của nhiều bạn.
Tưởng ông bạn sẽ an ủi động viên là cứ kiên nhẫn, từ từ rồi khoai sẽ nhừ, hoặc cùng lắm là giải thích bằng số mệnh, nào ngờ hắn phang ngay: “Có giỏi gấp mười mà không biết hạn chế các Limiting Factor thì mãi vẫn thế thôi. Mức độ thành công của người lãnh đạo không phụ thuộc vào độ giỏi – giỏi là đương nhiên, là điều kiện cần – mà phụ thuộc vào các yếu tố giới hạn của anh ta”.

Tags: 

Đọc thấy hay ghi lại

Submitted by mrsinguyen on Wed, 02/01/2013 - 00:17

Cổ Long Luận

Con người, chỉ có trước mặt bạn bè thân nhất, mới làm những chuyện sai lầm. Bởi vì chỉ những lúc đó, tâm tình của y mới buông thả ra, không những quên đi đề phòng người khác, mà còn quên đi đề phòng chính mình.

Yêu và hận không giống nhau nhất ở chỗ, yêu có thể làm người ta nhìn được tương lai, làm cho người ta có đầy hy vọng vào tương lai. Hận chỉ làm người ta nghĩ về quá khứ những điều thống khổ đã xảy ra.

Bài học 1, 2 và 3

Submitted by mrsinguyen on Sat, 29/12/2012 - 14:45

1. Bài học thứ nhất

Một con quạ ngồi trên cây cao, cả ngày chẳng thấy làm gì. Chú thỏ con thấy thế bèn hỏi:
- Tôi ngồi không cả ngày như anh được không?
Con quạ trả lời:
- Sao không?
Thế là thỏ con ngồi nghỉ ngơi thư giãn ngay bên dưới nơi con quạ đang ngồi. Bỗng, một con cáo từ đâu nhảy ra và xơi tái chú thỏ con.

Bài học rút ra là: Để có thể ngồi không, anh phải có một vị trí rất, rất cao.

2. Bài học thứ hai

Gà tây nói với Bò tót:

Pages